“Con à, con sao vậy? Mẫu thân thấy cả ngày nay con cứ tâm thần bất định.”
Trong lúc dùng bữa, Thẩm mẫu ân cần hỏi han.
Từ khi cùng nhi tử định cư tại Nam Minh, cuộc sống của bà ngày càng suôn sẻ. Điều duy nhất chướng mắt là gã phu quân cũ cùng đứa con trai kia cứ bám riết không tha, dây dưa mãi không dứt.
Nể tình máu mủ, Thẩm Nguyên mới đứng ra cho phép bọn họ ở lại Giang Nam. Thế nhưng đứa đệ đệ kia quả thực chẳng làm nên trò trống gì, đến tận bây giờ vẫn chưa thi đỗ học viện, tính tình lại trở nên vô cùng bạo ngược, nghe nói còn thường xuyên đánh đập nha hoàn mang theo bên người.




